Đắm tàu Titanic Việt Nam và nỗi sợ hãi của một dân tộc

By Nguyễn Minh Quang

   Lâu lắm rồi mới gặp một bài viết hay trên Việt Nam Net một bài viết đáng suy nghĩ cho những ai quan tâm đến xã hội hiện nay :


      Phát ngôn & Hành động: Đắm tàu Titanic Việt Nam và nỗi sợ hãi của một dân tộc

                                                                                             Tác giả: Trực Ngôn
             Một Chủ tịch tỉnh có lối sống suy đồi một bí thư bị Ban Thường vụ Tỉnh ủy kiểm điểm vì có nhiều sai phạm một anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu trở thành Titanic... Và Larry King sắp đến để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc- đó là những câu chuyện Trực Ngôn chia sẻ cùng quí vị độc giả trong Phát ngôn và Hành động tuần này.

                      Ai đã bảo vệ sự suy đồi?

   Một Chủ tịch tỉnh một đảng viên... là một người đã từng mua dâm đã từng đưa gái mại dâm về Hà Nội khi đi công tác và cùng nhau trên một chiếc giường. Chuyện một quan chức có lối sống như vậy thế giới đã từng có. Nhưng ở Việt Nam nỗi ê chề và nhục nhã này đối với người dân tăng gấp nghìn lần. Vì sao cùng một hành động có cùng bản chất mà ảnh hưởng và sự thất vọng ê chề của người dân lại gấp nhiều lần như thế???

    Không! Tôi cương quyết không trả lời câu hỏi này. Không ít người được hỏi cũng không chịu trả lời câu hỏi này. Vì sao vậy? Vì trong họ đang mang một sự khinh bỉ vô tận với những kẻ luôn luôn rao rảng đạo đức và bắt người khác phải sống thế này nói thế kia nhưng lại sống phi đạo đức nhất. Đôi khi vì khinh bỉ quá mà họ không thèm nói cho dù một câu hoặc không thể thốt lên lời.

     Không chỉ ông Chủ tịch Hà Giang thấy nhục mà biết bao người dân thấy nhục và đắng cay. Vì sao vậy? Vì đó là nhân cách của một dân tộc. Một người Việt Nam vô danh sống ở nước ngoài cướp của giết người cũng làm cho dân tộc anh ta hổ nhục nói chi đến một lãnh đạo cao cấp...

     Trong khi nỗi hổ nhục đang lan vào nhiều gia đình như một cơn bệnh dịch thì người dân lại phải đối mặt với một câu hỏi cho chính họ: vì sao những người biết được lối sống suy đồi của ông Chủ tịch Hà Giang như Bí thư Tỉnh ủy Hoàng Minh Nhất và chắc là cả Tỉnh ủy nữa mà lại chỉ yêu cầu một đảng viên một cán bộ cao cấp như thế nghiêm khắc rút kinh nghiệm khi ông Chủ tịch mắc một lỗi nghiêm trọng đến nhường ấy?

    Ha...ha...ha... Thiên hạ này đã chán cái trò rút kinh nghiệm trong quản lý cán bộ lắm rồi.

     Làm thiệt hại tài sản của nhà nước: rút kinh nghiệm.

     Kéo bè kéo cánh gây mất đoàn kết nội bộ: rút kinh nghiệm.

     Tham ô tham nhũng: rút kinh nghiệm

     Mua quan bán chức: rút kinh nghiệm.

     Bằng rởm hồ sơ sửa chữa: rút kinh nghiệm

     Đầy tớ đấm dân: rút kinh nghiệm

        Và đến bây giờ Chủ tịch tỉnh "nuy" với gái mại dâm trên giường: rút kinh nghiệm.

Ông Nguyễn Trường Tô Ảnh Website Chính phủ
       Quản lý cán bộ bằng chính sách "rút kinh nghiệm" chính là thuốc khích thích làm tăng trưởng với một tốc độ kinh hoàng  "sự hư hỏng" của cán bộ đảng viên. Trong cái hành xử "rút kinh nghiệm" chứa đựng cả lợi ích của những người có trách nhiệm xử lý cán bộ cấp dưới (hoặc cả cấp trên) của mình. Đấy còn là sự bao che cho những hành vi suy đồi.

     Và mới hôm qua thôi dư luận lại được biết hai học học sinh bán dâm sau một thời gian "lùng nhùng" đầy bí ẩn bỗng chấp nhận không mời luật sư bào chữa. Vì sao vậy các em? Ai đã doạ nạt các em? Vì sao vậy các ngài? Những người nắm giữ luật pháp của đất nước?

       Thưa các ngài rằng: người dân biết tỏng vì sao hai em học sinh kia đột nhiên lại không chấp nhận luật sư bào chữa trong khi gia đình họ cầu mong có luật sư bào chữa. Mà đúng lý đúng lương tâm người ta còn phải đấu tranh để hai em học sinh như con cháu mình có được luật sư bào chữa nếu chính các em và gia đình họ chối từ. Đấy mới là công lý đấy mới là nhân tính.

       Chỉ với những hành vi như thế người dân đã biết bản chất sự việc là cái gì. Và khi biết điều đó liệu người dân còn chút nào lòng tin vào sự công bằng nữa không? Than ôi than ôi!!!

     Chỉ mới mấy ngày thôi những thông tin về vụ mua dâm học sinh trở lại giống như những cú đấm liên tiếp vào "gương mặt nhân bản" của người dân. Người dân đang phải chịu nạn tắc đường chịu cảnh nóng như giặc lửa chịu cảnh cắt điện đầy ngẫu hứng chịu phí bệnh viện và giá thuốc cắt cổ...Thế mà người dân vẫn chịu đựng được. Nhưng liệu người dân có chịu đựng được những cú đấm vào tinh thần và lòng tự trọng của họ được không?

      Nhưng xin thưa dân chúng đừng quá tuyệt vọng và đừng gục ngã. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã vào cuộc và đã có thái độ kiên quyết đối với vụ mua dâm học sinh ở Hà Giang. Sự thật sẽ phải được đưa ra ánh sáng cho dù có thể không là tất cả.

Vụ đắm tàu Titanic Việt Nam:

Ai cũng biết rằng: sự tham ô tham nhũng hoang phí vô trách nhiệm... ít khi xảy ra đối với một tập đoàn kinh tế tư nhân. Bởi mọi tài sản và sự sống còn của tập đoàn là tài sản và sự sống còn của những cá nhân chịu trách nhiệm tập đoàn đó.

Ông Phạm Thanh Bình Ảnh VNN
Còn đối với các tập đoàn kinh tế Nhà nước hiện nay và như trước kia là các công trường nhà máy xí nghiệp...khi giao quyền quản lý cho cán bộ của mình thường đứng trước nguy cơ bị những cán bộ quản lý đó lợi dụng và vơ vét cho cá nhân mình. Bởi thế mà có không ít các tập đoàn kinh tế Nhà nước càng ngày càng suy kiệt nhưng các cá nhân là lãnh đạo những tập đoàn đó càng ngày càng béo tốt.

Vinashin - Tập đoàn kinh tế siêu hùng. Vinashin - Anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu Việt Nam...đã trở thành Titanic Việt Nam thế kỷ 21. Con tầu huyền thoại (hay hão huyền?) của nền kinh tế Việt Nam đang từ từ chìm xuống kéo theo số phận của hơn 80.000 tỷ đồng nợ nần.

Trong những ngày tháng này cái tên Vinashin đang vang lên như một nỗi khiếp sợ với người dân. Những người nông dân đang cấy lúa bỗng quỵ xuống cánh đồng lầy lội và oi nóng đến ngạt thở và khóc rống lên những công nhân trong các hầm mỏ úp mặt vào tầng vỉa nức nở tưởng không bao giờ dứt nước mắt những ngư dân ngày đêm lênh đênh trên biển đánh bắt cá bắt đầu tuôn chảy làm nước biển dâng cao hơn những người thợ may xuất khẩu bị kim khâu đâm vào mười ngón tay chảy máu đầm đìa...

Họ như chết đứng bởi họ biết rằng con cháu họ sẽ cấy lúa trồng khoai đánh bắt từng con tôm con cá may từng cái quần soọc bán từng kg than..có thể trong hàng trăm năm nữa để mà góp phần trả nợ cho những cái tên như Vinashin.

Bí thư Đảng ủy Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) Phạm Thanh Bình đã trở thành một ông vua. Ông toàn quyền trong nhiều quyết định. Chỉ riêng việc bổ nhiệm con trai ông làm đủ thứ chức vụ khi mới 27 tuổi mà không cần xin ý kiến của tập thể lãnh đạo  hay Thường vụ Đảng ủy tập đoàn thì chúng ta mới thấy sự lộng quyền thời nay của không ít cán bộ có quyền chức ghê gớm và ngang ngược như thế nào.

Ai đã cho ông cái quyền ấy? Khi mà ở nước ta Chi ủy Đảng ủy Ban giám đốc hay ban Lãnh đạo của một cơ quan Nhà nước luôn luôn là một chỗ dựa vững chắc và cũng là người giám sát những cửa quyền những độc quyền những tư lợi...

Thế mà ông Phạm Thanh Bình cứ làm như ở chốn không người cho đến khi dư luận lên tiếng. Ai đã cho ông cái quyền lớn như vậy? Nếu không là một ai đó cụ thể thì chính Ban Giám đốc và Đảng ủy nơi ông đang tùy tiện hơn cả mọi tự do quyết định đánh đắm con tàu kinh tế Titanic Việt Nam phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Một tờ báo viết: Theo thông báo của Ủy ban Kiểm tra trung ương vi phạm của ông Phạm Thanh Bình đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật. Có thật đây là một thông báo chính xác không? Nếu đúng là thông báo của UBKT TƯ thì người dân lại bị hoang mang.

Vì sao lại hoang mang? Vì một người sai phạm như thế và có nguy cơ đốt 80.000 tỉ thành tro bụi sao lại dùng chữ "đến mức phải áp dụng hình thức kỷ luật"? Trong khi đó phải dùng chữ "phải bị truy tố" mới đúng chứ. Một kẻ lừa đảo chiếm đoạt vốn của người khác mấy trăm triệu hay mấy tỉ còn bị truy tố huống hồ là 80.000 tỉ.

Hay bởi 80.000 tỉ này là tiền CHÙA đây? Mà việc tiêu tiền CHÙA cũng đã và đang là một dịch nạn ở Việt Nam từ lâu lắm rồi. Xin thưa số tiền đó có một phần tiền của cá nhân tôi đóng thuế đấy cho dù nó chỉ là một đồng.

Nhân dân xin những con "sâu" đừng bò lên cao nữa...

Báo Người Lao Động ra ngày 5 tháng 7 viết:  Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tiền Giang đã có cuộc họp kiểm điểm việc Bí thư Tỉnh ủy Trần Thị Kim Cúc bị tố cáo có nhiều sai phạm. Tại cuộc họp nhiều cán bộ Thường vụ đã thống nhất 4/5 vấn đề tố cáo bà Cúc là có cơ sở.

Bà Trần Thị Kim Cúc Ảnh Văn nghe Tien Giang
Theo đó bà Cúc đã bị tố cáo có chủ trương cho UBND tỉnh bán hết Công ty CP Du lịch Tiền Giang cho gia đình ông Hoàng Kiều; ưu ái nhà đầu tư ở KCN Tân Hương một cách kỳ lạ bằng cách "biếu" không cho Công ty Nhựt Thành Tân 77 5 tỉ đồng mà chưa thông qua HĐND tỉnh... Ngoài ra bà Cúc còn có người con nuôi là cán bộ ngân hàng có hành vi giật nợ hàng tỉ đồng và có dấu hiệu vi phạm hình sự trong việc tham ô tài sản.

Nhiều người dân rất chân thành nhưng cũng rất ngờ nghệch và tội nghiệp mà tôi từng là một người trong số họ. Trước kia họ cứ băn khoăn không biết làm sao mà nhiều quan chức giàu có thế. Một thời nhân dân đã mạnh dạn công khai xin đồng chí Giám đốc này đồng chí Chủ tịch kia đồng chí Bí thư nọ... hãy mau mau cứu dân bằng cách dạy cho dân cách làm giàu. Vì chỉ sau một khóa tại vị các đồng chí ấy có cơ man đất đai nhà cửa tiền bạc...

Người dân rất hoan nghênh tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm của Ban thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Tiền Giang bởi một lý do rất đơn giản. Đó là họ đã dám lên tiếng đấu tranh sự sai trái của một Bí thư. Nghĩa là họ đấu tranh với chính người lãnh đạo mình. Bởi người dân vẫn nghĩ lâu nay có cho vàng cho bạc thì cấp dưới cũng chẳng dám đấu tranh với cấp trên cho dù biết cấp trên sai phạm rõ ràng. Vì đấu tranh với cấp trên thì "tránh đâu" và cuộc đời sự nghiệp của không ít người đã từng đấu tranh phải chấm dứt một cách thê thảm từ khi còn trẻ.

Sự dũng cảm của một Tỉnh ủy nói thực ra vui thì ít mà buồn thì nhiều vì hành động đáng lẽ bình thường lại trở nên hiếm hoi giữa thời buổi này. Nhưng dù thế nào thì cũng cho thấy có một sự chuyển biến dẫu chỉ bằng hạt cát trên sa mạc cát trong cuộc đấu tranh làm trong sạch cán bộ. Nhưng qua những vụ việc như của ông Chủ tịch Tô quyền to hơn cả những dãy núi Hà Giang và bà Bí thư Cúc uy lực rộng hơn cả vùng biển Tiền Giang.. mới thấy sự tha hóa của cán bộ đang bò ngược lên.

Trực Ngôn nói thế không biết có đúng không? Nhưng Trực Ngôn tôi dựa vào biểu đồ các quan chức của chúng ta phạm tội bị đưa ra công luận. Trước kia chỉ có chủ tịch xã rồi đến chủ tịch huyện lộng hành ức hiếp dân tham ô tham nhũng... còn bây giờ đã đến cỡ Chủ tịch tỉnh Bí thư tỉnh rồi. Nguy lớn rồi.

Dẫu vẫn biết đó chỉ là những con sâu BỰ bỏ rầu nồi canh nhưng nhân dân vẫn ngày đêm cầu xin những con sâu ấy đừng bò lên cao nữa và lên cao nữa...

Nó mà lên cao nữa thì... than ôi...

Larry King sẽ đến làm việc tại Việt Nam sau khi "thoái vị"

Với Larry King chúng ta có thể nói ông là ông hoàng trong giới phát thanh truyền hình không chỉ đối với người Mỹ mà đối với cả thế giới đã tuyên bố thoái vị trong khi mà ông vẫn còn toả sáng trong thế giới truyền thông. Ông đã biết ra đi đúng lúc và đúng cách. Và thêm một lần nữa ông lại đính thêm một viên kim cương vào nhân cách của ông.

Ông đã dừng đúng lúc và ông được tất cả. Một người biết dừng đúng lúc là một kẻ thông minh và sự thông minh này cũng là một yếu tố quan trọng làm lên nhân cách. Một nguồn tin không chính thức cho hay: sau khi từ giã chiếc ghế "vàng son" của mình Larry King sẽ quyết định sẽ đến làm việc ở Việt Nam một thời gian.

Chúng ta đều biết: không một ai toả sáng mãi mãi bằng cách cứ ngồi lì ở nơi chốn họ đã từng một lần toả sáng. Nhưng lại có rất nhiều kẻ đã tắt vẫn tìm mọi cách để ôm lấy nơi chốn mà đúng ra họ phải ra đi. Những kẻ đó là những kẻ vừa tham lam lại vừa ngu tối. Những kẻ đó vừa tự vấy bẩn mình và biến mình trở thành những vật cản quá lớn với sự tiến bộ của xã hội và thật bi hài.

Với trường hợp Larry King tôi mở to hết cỡ đôi mắt mình nhìn ra xung quanh trong phạm vi tầm nhìn của mình để kiếm tìm một người như vậy. Nhưng tôi đã thất bại. Những kẻ tham quyền cố vị quá đông và những người biết dừng lại đúng lúc và ra đi đúng lúc thật hiếm hoi đến nhường nào. Điều đó cho thấy sự háo danh và tham lam quyền lực có khả năng làm cho những kẻ vốn minh mẫn trở nên lú lẫn.

Sẽ kinh khủng và xúc phạm làm sao khi những chiếc lá già cỗi hay những bông hoa đã tàn úa vẫn cố bám lấy cành cây và không chịu rụng xuống. Những chiếc lá già và những bông hoa tàn rụng xuống đúng lúc luôn luôn làm nên những vẻ đẹp thật kiêu sa và huy hoàng đôi khi như lúc những chiếc lá kia và những bông hoa kia bật ra khỏi cành. Nhưng khi những chiếc lá già cỗi và những bông hoa tàn cố bám lấy cành thì đã gián tiếp đã làm đen bẩn cái cây và chống lại quy luật của sự phát triển.

Nghe tin Larry King có thể đến Việt Nam làm việc một thời gian thì người dân hỏi: Larry King đến Việt Nam để làm gì nhỉ? Có phải ông đến để giúp Truyền hình Việt Nam đào tạo các MC? Hay là ông đến để giúp VietNamNet cách làm bàn tròn trực tuyến cho thật hay?

Không. Ông không có thời gian để làm những việc nhỏ ấy. Ông đến Việt Nam để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc. Đến được vinh quang vô cùng khó nhưng biết cách rời bỏ vinh quang mới khó làm sao. Nếu không thì anh ta chỉ là một thằng hề lố bịch và trở thành một vật cản mà những người đang đi về phía trước chỉ muốn vứt anh ta ra vệ đường.

Khi Larry King có chương trình giảng dạy "làm thế nào để tránh được sự tham quyền cố vị" một cách cụ thể. Chúng tôi sẽ thông báo cho những ai muốn tham dự lớp học này để tiện bề đăng ký. Nhưng Ban tổ chức lớp học này lo sợ rằng sẽ có rất ít người đến học. Nhất là các vị chức sắc sẽ là hầu hết các vị không đến học lớp này được với lý do: "Mình bận giải quyết nhiều việc quá. Thông cảm cho mình".

Nỗi sợ hãi của một dân tộc

Đội tuyển Argentina đã thất bại ở Nam Phi. Giấc mơ về ngày bước lên ngai vàng bóng đá thế giới của họ đã bị đập tan. Những người yêu đội tuyển Argentina và Maradona lo sợ ngày trở về quê hương của họ. Họ hình dung ra sự giận dữ và cả những lời nguyền rủa của những người Argentina. Nhưng sự thật đã hoàn toàn khác.

Có lẽ lâu nay chúng ta ít thấy một đất nước nào đón những người con thất trận của họ trở về như ở Argentina. Người ta nhìn thấy nụ cười của Maradona nụ cười của người vừa thất trận trước đó. Juan Cabandie một quan chức trong chính quyền Argentina nói: "Khi Maradona làm bất cứ việc gì thì cho dù kết quả ra sao đi nữa điều đó cũng không quan trọng. Hãy xem cách mà hàng triệu người dân Argentina chào đón ông các bạn sẽ biết ở đất nước chúng tôi Diego quan trọng như thế nào".

Tổng thống Kirchner lên tiếng "Khi Đức đánh bại Argentina toàn bộ người dân Argentina đều rất buồn. Nhưng chúng ta cần kiên nhẫn với Maradona đội bóng cũng như đất nước Argentina cho dù nỗi buồn này sẽ còn kéo dài. Tôi đã gọi cho Maradona sau cuộc họp báo của ông ấy nhưng ông ấy không thể nói lên lời vì đang khóc. Tôi ủng hộ ông ấy bởi không ai có thể đem lại nhiều niềm vui trên sân cỏ như Diego Armando Maradona đã đem lại cho chúng ta " "Tôi đã mời toàn bộ đội tuyển tới Cung điện Tổng thống nhưng họ từ chối bởi họ cảm thấy rằng mình không xứng đáng với vinh dự này. Nhưng tôi tin rằng họ đã sai bởi họ xứng đáng được như vậy và tôi sẽ đợi họ"

Vì sao lại có hình ảnh ấy và những hành xử ấy đối với một đội quân thất trận mà người có trách nhiệm cao nhất là "nguyên soái sân cỏ" Maradona? hay nói đúng hơn là vì sao lại có một tình yêu như thế từ những người dân thường cho đến vị Tổng thống của Argentina giành cho những người con thất trận của mình?

Câu trả lời thật đơn giản: vì Maradona đã thể hiện một tình yêu chân thành và nồng cháy với bóng đá và với tổ quốc mình. Vì Maradona có thể làm được thậm chí hơn cả một vị Tổng thống là mang đến cho những con người trên mảnh đất Argentina tình yêu và niềm kiêu hãnh về tổ quốc mình. Và bóng đá chỉ là một cách mà Maradona đã bầy tỏ tình yêu của ông với dân tộc Argentina.

Trong lịch sử của nhiều dân tộc trên thế giới có không ít những người lính và những vị tướng đã thất trận trong những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm nhưng họ đã được dân tộc họ ghi danh đời đời như một niềm tự hào lớn lao. Bởi những người lính và những vị tướng ấy cho dù thất trận nhưng họ vẫn mãi mãi là biểu tượng của lòng yêu nước và sự hiến dâng đến hơi thở cuối cùng cho tổ quốc.

Cái điều mà Maradona làm được hơn cả những trận thắng hay chiếc Cup vàng sân cỏ là ông đã thổi vào những người dân Argentina tình yêu dân tộc họ. Ông đã mang đến cho những người Argentina một niềm tin kỳ lạ ngay trong chính sự thất bại tạm thời của mình. Cao hơn triệu lần một huấn luyện viên ông đã trở thành một thủ lĩnh tinh thần của những người Argentina. Đấy chính là sự hiến dâng lớn nhất của ông cho dân tộc Argentina.

Và tôi thấy một người đứng đầu của một đất nước cũng vậy ông ta hay bà ta không có con đường nào khác là con đường phải trở thành thủ lĩnh tinh thần của dân tộc đó. Một dân tộc có thể phải đi qua đói rét phải đi qua máu chảy phải đi qua những thất bại...nhưng điều tối thượng là người lãnh đạo dân tộc đó không bao giờ làm mất lòng tin của nhân dân mình. Nếu một thủ lĩnh của một đất nước không mang đến cho nhân dân của mình niềm tin và tình yêu đất nước thì đó chắc chắn là một thủ lĩnh thất bại hoàn toàn.

Không ai hay không một dân tộc nào lại không một lần thất bại hay rơi vào những nguy nan. Nhưng điều đó không phải là nỗi sợ hãi đối với dân tộc đó. Điều sợ hãi chính là khi một dân tộc không tìm lại được niềm tin nữa thì nghĩa là họ sẽ thất bại mãi mãi.

Cảnh chầu trực xin học cho con tại Trường Mầm Non B Tây Hồ Ảnh CAND

Một cảnh tượng đau lòng ở Hà Nội:

Có một ngày ở Trường Mầm Non B quận Tây Hồ người ta đã phải chứng kiến một cảnh tượng thật đau lòng mà không hiểu được vì sao.

Đó là cảnh hàng trăm phụ huynh già có trẻ có cầm đơn xin học cho con cháu mình vọt lao lên phía trước như những vận động viên chạy 100 mét trên đường đua khi có súng hiệu.

Không. Sự ví von này thật nhạt nhẽo thật vô tâm. Có lẽ phải ví hàng trăm phụ huynh như những con người đang nhoài về phía trước như những người đang bị sóng biển đánh chìm với hy vọng mong manh để bíu được mạn thuyền mong thoát chết.

Vậy những phụ huynh kia đang phải chống chọi với điều gì mà khủng khiếp vậy? Họ đang chống chọi với việc con cháu họ có nguy cơ bị loại khỏi danh sách nhập học.

Xin thưa đấy chỉ là một trường mầm non chứ không phải là một trường đại học. Có lẽ vì chúng ta đã và đang mải mê nói và chắc còn mải mê nữa về những điều rất là to tát cho một tương lai xa xôi với một trí tưởng tượng ghê gớm trong khi đó chúng ta không xây đủ những trường mầm non tốt cho những đứa trẻ để những ông bà những cha mẹ phải săn lùng và có lúc như là tranh cướp cho con cháu họ một chỗ trong cái lớp học kia.

Hình ảnh nhân văn của một quốc gia hay nói rộng hơn đó chính là những gì mà Chính quyền sở tại làm cho những đứa trẻ và những người già. Một quốc gia mà người lớn phải tranh giành lớp học cho con cháu mình và những đứa trẻ phải đu dây qua sông đi học thì là một quốc gia như thế nào khi quốc gia đó có thể để cho một ông Chủ tịch Hội đồng quản trị một tập đoàn dễ dàng tiêu hủy đi cả 80.000 tỉ đồng?

Nhân cách của người lớn chúng ta trước cuộc sống hiện tại và tương lai của con cháu chúng ta là thế đấy.

More...

NHÀ THƠ HÀN MẶC TỬ

By Nguyễn Minh Quang

 

 

                                            TAY CẦM TIỀN KIẾP MÀ KHÔNG CẦM GÌ

 

Hàn Mặc Tử
 

Hàn Mặc Tử (1912-1940). Nhà thơ với cuộc đời đau thương có một không hai này tên thật là Nguyễn Trọng Trí sinh ngày 22-9-1912 ở Lệ Mỹ (Đông Hới). Ông làm thơ từ thuở nhỏ. Lấy hiệu là Phong Trần và Lệ Thanh trong những năm 16 tuổi. Vốn ở Qui Nhơn từ nhỏ. Cha mất sớm nhà nghèo. Học đến năm thứ ba ở trường Qui Nhơn kế đó mắc bịnh hủi đưa vào nhà thương Qui Hòa rồi mất ở đó ngày 11-10-1940. Ông từng chủ trương tờ phụ trương văn chương báo Saigon mới đổi hiệu là Hàn Mặc Tử.

Đã đăng thơ: Phụ Nữ Tân Văn Saigon Trong Khuê Phòng Đông Dương Tuần Báo Người Mới.  

Đã xuất bản: Gái quê (1936) Thơ Hàn Mặc Tử (1959) gồm có: Thơ Đường Luật Gái Quê Đau Thương Xuân Như Ý.

Tất cả các thi phẩm nầy được nhà xuất bản Tân Việt in lại (1959). Càng ngày thơ Hàn Mặc Tử càng được phổ biến rộng và có nhiều người say sưa. Phần nhiều những người mê thơ Hàn Mặc Tử lớp thanh niên ngày nọ... thường lê thê lếch thếch ở cá hè quán dơ bẩn và điên loạn... họ điên loạn để tỏ ra giống Hàn Mặc Tử họ bày đặt đau thương khốn đốn thơ thì dùng chữ cho sáo cho kêu tiếc rằng không tìm được một HànMặc Tử thứ hai để cho mình chiêm ngưởng.  

 

Mộ Hàn Mặc Tử

Ngày nào còn bình tỉnh tôi chỉ thích đọc thơ Xuân Diệu thơ Lưu Trọng Lư với những linh hồn sầu mộng muôn đời đó cũng như những người làm thơ hôm nay... cái nhẹ và cao sâu của Trần Dạ Từ Đỗ Qui Toàn và những bài thơ lục bát của Trần Đức Uyển vậy... nhưng lúc tỉnh cũng như lúc điên... giòng thơ Việt với đôi hình sắc lạ thường rẻ thành hai nẻo... cùng hướng vọng về ân sủng của Thượng Đế chỉ có Huy Cận ngày xưa không cầu mong Thượng Đế điều gì vì thi nhân mang cả cái linh hồn trần gian nầy mà trả lại cho Người. Nhưng đến lúc sầu hận điên đảo khôn nguôi tôi trở về với Ôn Như Hầu... với Chế Lan Viên... và nhất là với Hàn Mặc Tử. Thơ không vốn để vỗ về lấy đau thương của ai cũng không phải để nói lên cái đau khổ mà để tạo lập một vũ trụ một cõi mới lạ... điều nói của Loài Người cả đấy thôi... thì dù ở đâu ở hoang đảo nào ở một thế giới nào đi nữa chúng ta vẫn cắm lều cô độc chúng ta vẫn đến cái đỉnh chót vót của tâm hồn tẻ quạnh của ta và chừng đó hoặc là trở về cô độc bằng thái độ sống nếu không thì chúng ta sẽ điên điên như Chế Lan Viên kinh dị như Hàn Mặc Tử và sau này trên một nguồn đó còn có nhà thơ Viên Linh với Hóa Thân xuất bản vừa rồi.

 Nhà thơ đi lọc ánh sáng để gieo vần đơn độc đẩm mình trong suối ngọc cỏ thơm trong niềm đau thương xô đẩy đến một thế giới trăng sao lộng lẫy. Thi ca là nguồn suối ở trên cõi siêu hình đảo lộn cả mọi suy tưởng đậm đà của tình nhân gian sầu mộng. Ở đó chỉ có linh hồn thi nhân và trân châu ngọc bích của Thượng Đế. Ở đó sự kỳ lạ được nhà thơ điểm vào óng ánh tinh khí thực thể trơ thành huyền hoặc lý lẽ cõi đời không có đất nẩy mầm cõi điên loạn dị thường được soi trong cặp kính của một vì Sáng Thế được gảy bởi cung đàn thiên tiên bất tuyệt

Hàn Mặc Tử và những bóng hồng trong cuộc đời ông

Từ lắng nghe niềm đau thương vọt máu của sự tình đến khao khát ân ái của nhục thể từ lang thang cô đơn ở trong xã hội gọi là chỗ hợp quần này tương trợ và thông cảm này... rốt lại chỉ còn vò võ từng đêm hoảng hốt và đau buốt xương da từng đêm trong bệnh viện Qui Hòa. Từ cõi bị đày này thi nhân xưa vẫn là người tiên ở thượng giới cho đến cõi tạm bợ đày đọa này rồi lại bị đày thêm lần nữa ở một vũng cô liêu cũ vạn đời...

Với niềm đau thương của Hàn Mặc Tử người đời còn có thể nhắc tới. Nhưng tiếc rằng nhắc tới để cảm thấy một cuộc đời rất là say đắm... rất là khốn cùng... rất là thơ mộng!!! Chứ nào ai đã cảm nhận một người đó vượt khỏi cái âm u hoang lạnh của hư vô bủa vây trùng điệp... đen tối mịt mù như thứ mê hồn trận. Những giờ phút tê điên hồn phách sượng sùng xương da ở giữa một căn nhà với ngọn nến trông ra bốn bể đêm tối bủa vây bãi tha ma hoang lạnh. Linh hồn kinh dị đến tột cùng choán ngộp cơ hồ nghẹt thở... đau đớn bốc dậy cùng từng sớ thịt từng đường gân từng mạch máu từng phút từng lo âu và khẩn nguyện.

Như một kẻ lâm vào ác mộng vũ trụ quay cuồng vang vọng đến tiếng gọi rợn người của tử thần rình rập. Cựa quậy khôn thoát cuối cùng thể xác đành ngã gục... đành tê điên đành tan rả nhưng linh hồn Người đã đến một nơi cư ngụ bình yên... Trong đời ta ít nhất là ta đã va chạm một lần với cái chết khủng khiếp ta mê cuồng và thét gọi; ta điên đảo và bấu víu vào đời sống này một cách vừa bi thảm vừa run sợ. Ít nhất là như thế... ta mới cảm thông với một người trải nhiều ác mộng luôn luôn thấy bàn tay lông lá của tử thần vương đến chụp xuống đầu cổ vò bóp xương da. Cuộc chiến đấu bất lực của con người với định mệnh ác nghiệp cuộc chiến đấu giữa thể xác tanh hôi ghì kéo linh hồn chìm ngập trong đó và ý chí thi bay vượt lên điểm linh hồn với cõi trú ngụ mông lung mù mịt của thế giới trăng sao huyền hoặc của tho Người.

Thơ Hàn Mặc Tử không nên đọc trong lúc bình tỉnh vì nó sẽ dẫn ta vào chơi vơi hoang đảo trong đêm biển mù tăm. Nhưng lúc quá đau thương ta vào cõi thơ của người để mà lảo đảo hít làn tinh khí trăng sao của hoa trái thanh tân nhìn thấy ngất trời tinh đẩu với nỗi đau đớn lạ thường cảm giác lạnh tê. Ở đó ta chịu nhận hồn ta vào cõi vô cùng nọ ta cùng lùa ánh sáng như lùa một thứ tình mộng như lù những làn sóng trong ngần của bầu trời tinh mơ của biển vàng rực rỡ. Ta sẽ vơi bớt nỗi đau đớn mà cảm thấy một hồng ân bánh mật của Thượng Đế. Và kẻ nào từ chối thứ bánh mật đó từ chối mọi ân sủng thiêng liêng đó... cũng đứng lên than vãn cõi đời ô trọc làm chi nữa đừng tìm làm chi nữa hạnh phúc ở trong cõi trần này. Nếu có gan liều phó mặc với triều sóng thời gian đẩy ra khơi mãi thì đừng đọc thơ Hàn Mặc Tử nữa sẽ tự dựng lấy một thế giới riêng ở đó mặc tình vùng vẫy.

Nói về thơ Hàn Mặc Tử ngẫm nghĩ lại mình không nói được gì cả... bao nhiêu lời từ trước đến giờ như là cây mục như là cỏ khô... bởi vì thơ người quá ư tràn trề ánh sáng nhưng lúc tắm trong vùng ánh sáng nọ thoát nó lại biến mất... lúc ta ngỡ thơ chàng là ánh sáng thái dương thì thơ chàng lại là vầng trăng thiên cổ... lúc ta nắm được linh hồn nắm được bản chất thơ của Người ở cõi đời này... thì thơ chàng đâu có... mà ta cầm nắm đâu vì:

Người thơ chưa thấy ra đi nhỉ? Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ.

Và chân lý mà ta thấy được ở tận cõi xa mù nào... không thể hiểu nỗi nữa!

                                                                                 (Theo Thi Nhân Việt Nam Hiện Đại - Quyển I của Trần)

 

 

 

 

More...

NHÀ THƠ YẾN LAN

By Nguyễn Minh Quang

 

 

                    Yến Lan và những bài thơ tứ tuyệt cuối cùng

                                                                                     Trần Hoàng Nhân

 

“Năm châu chín quận trải qua rồi/

Còn xứ tâm hồn của bạn thôi/

Một buổi chiêm bao ta đã thấy/

Đau thương phiền muộn khác chi đời”.

Đó là bài thơ tứ tuyệt Yến Lan sáng tác trước khi trút hơi thở cuối cùng.

Trong gần 500 bài trong Tuyển tập thơ tứ tuyệt Yến Lan vừa phát hành (NXB Văn học tháng 9/2006) người đọc đếm được hơn 100 bài ông sáng tác năm 1998 trước lúc trút hơi thở cuối cùng vào ngày 5/10 tại nơi chôn nhau cắt rốn. Nằng nặng trên tay người cầm Tuyển tập thơ tứ tuyệt Yến Lan phản ánh một đời lao động nghệ thuật không ngơi nghỉ. Sóng sánh trên mỗi dòng thơ gương mặt thi nhân vẫn đang mỉm cười hiền lành ngự ở bên kia Bến My Lăng lung linh huyền hoặc. Cùng những giai thoại đẹp quanh con người của “thi nhân Việt Nam” của “Bàn thành tứ hữu” xưa... vẫn hiện diện trong lòng người yêu văn chương.

Một đời thơ tận hiến Bà Nguyễn Thị Lan bạn đời của Yến Lan là người ghi chép tất cả sáng tác của chồng khi ông đau ốm. Những ngày cuối đời Yến Lan nằm trên giường bệnh khi nảy ra một tứ thơ nào thì ông đọc ngay cho bà chép lại. Bài thơ cuối cùng viết ngày 10/9/1998: “Năm châu chín quận trải qua rồi/ Còn xứ tâm hồn của bạn thôi/ Một buổi chiêm bao ta đã thấy/ Đau thương phiền muộn khác chi đời”. Yến Lan đã trải qua “năm châu chín quận” xứ nào con người cũng có thể đến chỉ riêng “xứ tâm hồn” là khó tiếp cận. Và thi nhân đã tiếp cận “xứ tâm hồn” bằng trải nghiệm một đời thơ trên từng dòng “ta viết cho đời thơ tuyệt cú”.  

 

Tuyển tập thơ Tứ Tuyệt Yến Lan

 

Khác với nhiều người cùng thế hệ Yến Lan gắn bó với quê hương nhiều hơn cả. Sau ngày đất nước thống nhất ông cùng gia đình khăn gói trở về căn nhà xưa cạnh chợ Gò Chàm - An Nhơn (Bình Định) thay vì ở lại Hà Nội hay vào TP HCM như nhiều bạn bè vẫn làm. Quê hương với ông là tất cả những gì để ông nỗ lực sống và làm việc. Nơi “tỉnh nhỏ/ cô em / nằm xem kiếm hiệp” giữa chiều đã vắng người qua lại ấy là nơi Yến Lan lắng đọng những xúc cảm của mình sau tiếng chuông chùa sau bụi bặm đời thường. Ông viết: “Chẳng nghĩa thì ân cũng chút tình/ Hỏi hoài em vịn cửa làm thinh/ Bao lâu trắc trở từ phương Bắc/ Mong được cầm tay cái nín thinh”. Cái cầm tay nín thinh đó cũng là chút tình giao cảm của Yến Lan từ xứ sở mình gởi đến nhiều tri âm khác. 

Ngoài Bến My Lăng bất hủ hóa thân từ bến sông mang tên Tràng Thi Yến Lan được giới chuyên môn đánh giá rất cao về thơ nhất là thơ tứ tuyệt. Nhà thơ Trúc Thông nghiên cứu kỹ thơ tứ tuyệt Yến Lan cảm khái: “Trong số lưa thưa bậc hảo hán của thơ tứ tuyệt Việt Nam hiện đại Yến Lan thuộc loại “bố già”. Một “bố già” hiền lành. Không cân quắc ngang tàng vang động. Nhưng vẫn đầy cốt cách trong cung cách âm thầm... Trong tứ tuyệt Yến Lan thường nén lại một nông nỗi thở dài. Có khá nhiều cám cảnh. Nhưng cốt cách nghệ sĩ cốt cách tứ tuyệt đã gây cho người đọc một sự kính trọng”. 

Một đời sống chí tình  

 

Trong làng văn vẫn truyền tụng nhiều giai thoại đẹp về Yến Lan các giai thoại cho thấy ông là một người sống rất chí tình. Khi hay tin nhà thơ Chế Lan Viên mất Yến Lan đã khóc vì không được nhìn mặt bạn lần cuối theo bà Lan: “Tôi thấy anh Lan khóc bạn nhiều nhất khi họ ra đi là anh Hoan (Chế Lan Viên) và anh Quách Tấn”. 

Nhà thơ Yến Lan mồ côi mẹ năm lên 6 tuổi ông lớn lên nhờ sự đùm bọc của người chị thứ Bốn nên ông quý chị như mẹ. Ngoài những quan tâm đặc biệt dành cho chị Yến Lan viết về ngày chị đi lấy chồng rất cảm động: “Khế chua chị nấu lá mồng tơi/ Em ước cùng ăn đến trọn đời/ Tang mẹ mãn rồi bà mối giục/ Chị đi bát đũa cũng mồ côi”. Ông sống chí tình với cuộc đời không chỉ thể hiện qua thơ mà còn qua những hành động cụ thể khác. Bà Lan kể: “Khi có người cho đôi gà trống thiến anh đem làm chả dành cho bạn bè mỗi người một miếng để biết thức ngon. Hà Nội thời chiến tranh vừa khó vừa khổ thấy bạn bè khen chả gà ngon mặt anh rạng rỡ lắm”. 

Những mẩu chuyện nho nhỏ về Yến Lan nhiều vô số kể và nó góp phần vun đắp để nhìn ra một nhân cách lớn. Ngay cả bút danh Yến Lan (tên thật của ông là Lâm Thanh Lang) cũng góp từ tình cảm của hai người bạn gái. Cô Yến và cô Lan chơi thân với nhau nguyện sẽ cùng lấy một chồng ông nghe vậy nên lấy tên hai cô làm bút danh cho mình như lưu giữ một tình bạn đẹp. Bà Lan về ở với ông rất gian khó nhưng nhờ tính ông hay biết đùa và luôn tìm ra những điều lạc quan trong giây phút bi kịch nhất nên mọi chuyện đều êm xuôi. Ở những lúc cuối đời khi bà chăm sóc ông ông đùa: “Gái có công chồng chẳng phụ. Em cố gắng giúp anh lúc nào chết anh sẽ phù hộ em”. Trước lúc “về” Bến My Lăng gọi đò sang sông mãi mãi ông nói với các con của mình: “Ba nghèo lắm không có gì để lại đó là thiệt thòi lớn cho các con. Nhưng bù lại suốt đời ba đã phấn đấu đến giờ các con có quyền tự hào mình là con của một người làm thơ biết tự trọng và khiêm tốn. Điều này còn quý hơn tiền bạc nhà cửa”. Và nay thì độc giả đang cầm trên tay Tuyển tập thơ tứ tuyệt Yến Lan được in từ sự tích cóp từng đồng lương hưu ở tuổi hơn 80 của bà Lan. Có thể nói sự nghiệp Yến Lan hiện diện rất lớn công sức của bà.

                                                           (Nguồn: Người Lao Động) 

More...

NHÀ THƠ NGUYỄN BÍNH

By Nguyễn Minh Quang

 

 
 
1. Đối diện tôi là một phụ nữ giản dị giọng rặt dân miền Tây Nam bộ. Chị âm ỉ đâu đó tố chất bình dân. Tôi thường thích trò chuyện với người Nam hơn vì cái tánh ít “màu mè” giống mình. Chị “khoe”: “Tui tặng ông tập thơ… của tui!”. Trời đất tôi thảng thốt làm sao tin được người phụ nữ mình đã quen biết hàng chục năm chuyên nghề “lái sách” bỗng đột ngột… làm thơ?  
 
 
 

 

Nguyễn Bính Hồng Cầu và tập thơ " ca dao một nửa"

2. Câu ca dao Em gởi anh một nửa Một nửa còn đọng lại lời ru Ong bầu đậu nhánh mù u Vườn xao xác lá ngóng thu gieo vàng …… Cánh cò chở nắng chiều buông Ca dao một nửa khối buồn đắng môi. (*) Không “bạo hành” đến mức “cắt nửa vầng trăng” “chặt” hay “bẻ đôi câu thơ” - những câu thơ trên hợp lý đối với tâm tính một người phụ nữ biết… hát ru. Bởi bài ca dao trong câu hát ru thường có hai nửa nhằm “phục vụ” hai “đối tượng”: đứa trẻ và người chồng (người cha)! 

 

3. Hoá ra chị đã làm thơ từ lâu. Thời thơ ấu thời học trò thời biết yêu… Có thể nói không ngoa: chị đã làm thơ từ khi mới chỉ là một giọt máu đỏ! Tên chị như vậy mà. Hồng Cầu: hòn máu đỏ. Viết hết cái tên chị ra: Nguyễn Bính Hồng Cầu tôi tin rằng chị khỏi cần khai lý lịch thì người Việt Nam ai cũng biết ít nhiều về thân phụ chị. Nôm na: giọt máu của thi sĩ Nguyễn Bính để lại nơi miền Tây Nam bộ.

   Nhà thơ Nguyễn Bính và bà Hồng Châu (Nguyễn Lục Hà): cha - mẹ của Nguyễn Bính Hồng Cầu

4.Thời cha lỡ bước sang ngang Bến bờ xô dạt ngửa nghiêng đất trời Rượu suông cha uống quê người Thế nhân giữa chợ khóc cười riêng cha Người thi sĩ chân quê Bắc kỳ ca bài hành phương Nam để rồi lỡ bước sang ngang ở tít tận miền Tây Nam bộ. Để lại giọt máu mình ở đó rồi lại ra đi. Giọt máu lớn lên không thấy cha nhưng cũng chẳng hề trách cha. Vì giọt máu ấy hiểu cha mình: Mây đen che nửa bầu trời Đêm Nam ngày Bắc rối bời lòng cha

5. 12g30 trưa tôi vừa cơm nước xong thì chị phone: “Qua đây chơi đi có bà chị nhạc sĩ Trương Tuyết Mai nữa nè mấy chị em tán dóc chơi!”. Tôi định trả lời chị bằng cái kiểu rửng mỡ miền Nam: hôm nay qua nói qua không qua mà qua qua… Nhưng tôi chợt nhận ra chất nghệ sĩ trong giọt hồng cầu đó. Chỉ có “tưng tưng văn nghệ” nên "mớ" tác giả "hết còn trẻ" mới rủ nhau giữa quá ngọ mà đi tán dóc! Nhất là bà chị nhạc sĩ Trương Tuyết Mai đã nghỉ hưu nhưng cứ vài ba hôm lại “bao” cả một chiếc xe ôm từ quận 9 về trung tâm TP đi vòng vòng cả ngày đến các cơ quan đoàn thể để “quậy phá” bạn bè em út!

6. Tình cờ tôi gặp lại một chút Nguyễn Bính trong thơ Hồng Cầu: Chồng mình giờ của người ta Người dưng khác họ vẫn là người dưng Gừng cay muối mặn xin đừng Lời thề ngọn gió ngập ngừng mây bay Giếng khô mắc sợi dây dài Sông sâu cá lội vơi đầy thủy chung Người dưng thì đã người dưng Cớ sao lòng lại không dưng thế này. Đích thị có sợi gen di truyền cái chất ca dao mộc mạc từ thơ cha sang thơ con gái. Nhưng lồ lộ Nguyễn Bính nhất trong đoạn trên lại ở một câu: “Cớ sao lòng lại không dưng thế này”. Người Nam bộ ít khi buột miệng nói “cớ sao … thế này”.

7. Chúc mừng chị bạn Nguyễn Bính Hồng Cầu phát lộ thêm “nghề” mới: làm thơ sau bao năm miệt mài làm sách và bán sách cho thiên hạ. À quên gần đây chị lại “lên lon“ làm Thi hội trưởng “Chân Quê thi hội” với hơn 200 hội viên ở nhiều địa phương trong nước và hải ngoại đồng thời chị cũng chủ trương ấn bản “Chân quê giai phẩm”; quy tụ những văn nhân thi hữu ái mộ thi sĩ Nguyễn Bính. Năm 2005 nhiều thành quả như vậy chắc thế nào Nguyễn Bính Hồng Cầu cũng “mở hầu bao” đãi anh em thân hữu một tiệc tất niên. Lúc đó tôi sẽ mở cái giọng Nam của mình ra: hôm nay qua nói qua qua thì qua sẽ qua… Tháng 1.2006  

                                                     Hồ Thi Ca

MỘT SỐ BÀI THƠ CỦA NGUYỄN BÍNH HỒNG CẦU

 

CHÚT XUÂN

 

Trời hôm nay

xanh đến lạ

thăm thẳm

vòm cao

vời vợi mắt nhìn

 

Ngọn gió đầu xuân

buổi giao mùa

rón rén

chút tàn đông

se lạnh

má vương hồng

 

Dẫu thời gian

con đò

chở nặng

vẫn dạt dào

sóng vỗ

miền yêu...

N.B.H.C

 

VIẾT CHO NGƯỜI XA XỨ

Anh đi thật rồi

hai chân trời

nửa vòng trái đất

đoạn lìa

núm ruột

tổ tiên

 

Đồng đất quê cha

mùa khô

đất phơi mình trắng hếu

vàng cháy cỏ khô

nắng sém da

đêm đốt đồng

ngọn lửa

bập bùng xa

mùa lũ

nước lên

mặt đồng trắng xoá

đất lắng phèn

đọng móng chân cha

tháng năm

lưng còng dấu hỏi

nhọc nhằn

cây lúc trổ bông

Con tép lá rau

hũ mắm đồng

một thời mắm muối

vai mẹ gầy

bạc thếch tháng năm

lên ruộng xuống mương

con cua con ốc

tao võng ru hời

dịu vợi năm canh...

 

Đất nước mẹ cha

nhọc nhằn lam lũ

cái khó nghèo

không giữ được anh

 

Bên kia

nửa vòng trái đất

cuộc sống sắc màu

chiếc cầu vồng mưa nắng

đất khách quê người

ấm lạnh nghĩa nhân?

N.B.H.C

 

NỖI NIỀM

Thời cha lỡ bước sang ngang

Bến bờ xô dạt ngửa nghiêng đất trời

Rượu suông cha uống quê người

Thế nhân giữa chợ khóc cười riêng cha

Xa xôi cha yếu mẹ già

Chiêm bao mách lẻo qua nhà người dưng

Một mình nhớ một mình thương

Một đời đơn chiếc buồn vương một đời

Lênh đênh sóng dập gió dồi

Lang thang con bướm hát lời chân quê

Cố hương ngàn dặm quay về

Tóc thề ai bạc lời thề ai phai

Từ đây một chuyến đi dài

Vần thơ định mệnh còn say nhân tình

01.2000

N.B.H.C 

More...