CÕI HƯ VÔ

By Nguyễn Minh Quang

CÕI HƯ VÔ




Khi chân lý thuộc về kẻ mạnh

Dẫu tài cao đành bỏ phí thôi

Ngựa hay lại sợ đường đời

Anh về để lại lạc loài đàn em


Mãi ngàn năm sau vẫn chưa quên

Vết nhơ năm tháng khắc in tội đồ

Lưu danh muôn thuở bài thơ

Trời văn đất võ cơ đồ hôm nay


Bão mùa hè đã đến từng ngày

Vầng trăng khuyết án mây phũ phàng

Mái đầu bạc trắng chưa an

Cuộc đời vay trả sẵn sàng từ lâu !

More...

GỬI NGƯỜI TƯƠNG TƯ

By Nguyễn Minh Quang

GỬI NGƯỜI TƯƠNG TƯ



Cớ chi em lại tương tư

Một lần dang dở chưa đừ sao em

Tuổi xuân giờ đã buông rèm

Trời xa Bình Định nỗi niềm hư vô


Dùng dằng để lạc bến mơ

Vô tình ai viết câu thơ nửa vời

Để lòng em ngẩn ngơ chơi

Ai đùa giông bão giữa nơi đi về


Trớ trêu em lại đê mê

Chớ nào có phải dại khờ đa mang

Chuông chùa Đất Sét ngân vang

Tình xa ảo vọng phũ phàng lắm em !

More...

MẸ

By Nguyễn Minh Quang

MẸ




Bây giờ ngồi nhớ mẹ ta

Như dòng sông nặng phù sa âm thầm

Một đời vướng nợ thân tằm

Biết bao mưa nắng dãi dầm gió sương


Đời tôi cũng thấm quân trường

Cũng vào đại học cũng vươn làm người

Giật mình đã xế bóng đời

Vẫn không giúp mẹ qua thời gian lao


Một đời chẳng dám mơ cao

Bùn đen gốc rạ thấm vào tâm cang

Nặng lòng nghĩa xóm tình làng

Đời thường bình dị chẳng than trách thầm


Người ơi tiếng vọng năm canh

Tình con thương mẹ mấy lần trời cao

Tấm lòng thơm thảo ngọt ngào

Biển sâu rồi lại biển nào sâu hơn ?



More...

HÀ NỘI THĂNG LONG

By Nguyễn Minh Quang

HÀ NỘI THĂNG LONG





Nghìn năm Hà Nội Thăng Long

Hồn thiêng sông núi mắt chong canh dài

Màu vàng rạng rỡ tương lai

Hồ Gươm lộng gió bóng ai hoàng thành


Cuối thu lá vẫn còn xanh

Mưa bay bay lạnh tâm tình gửi em

Nghìn năm Hà Nội nghiêng nghiêng

Sông Hồng lượn sóng qua miền trầm tư


Thăng Long Hà Nội ta ơi

Bao vương triều mãi ngàn đời lưu danh

Thủ đô sừng sững thế rồng

Máu đào trăm họ tô hồng nước non !



More...

TÌNH ANH

By Nguyễn Minh Quang

TÌNH ANH


Lòng anh vẫn mãi yêu em

Người con gái nhỏ môi mềm lỡ duyên

Đường tình nối nhịp truân chuyên

Trung nam vời vợi nỗi niềm riêng chung


Đời vui sợ gặp bão giông

Trăm năm con tạo xoay vần trớ trêu

Tình xa như ánh nắng chiều

Chói chang thoáng chút dịu dìu hoàng hôn


Đưa tay hứng giọt thơ buồn

Dòng đời cát bụi người thương dặm ngàn

Tình anh giữa chốn nhân gian

Bạc đầu vướng nợ lỡ làng tương tư !


KHUYÊN ANH

(Bài họa "Tình anh" của tác giả Nguyễn Minh Quang)
 

Hỏi lòng anh có yêu em?
Người con gái với bao niềm lỡ duyên
Cuộc đời lắm nỗi truân chuyên
Chỉ là mơ ước hão huyền... tình chung.

Mịt mù trời đổ mưa giông
Cớ chi se sợi chỉ hồng trớ trêu?
Tình anh - khuất nẻo trong chiều
Âm thầm chẳng dám gửi liều... nụ hôn.

Câu thơ ướt sũng nỗi buồn
Chùa thiêng ai oán tiếng chuông dặm ngàn
Trót sinh trong kiếp nhân gian
Khuyên anh đừng vướng ..."lỡ làng tương tư!"

Nguyễn Thị Diện



More...

THÂN GÁI KHÔNG CHỒNG

By Nguyễn Minh Quang

 
THÂN GÁI KHÔNG CHỒNG (*)



Thương em thân gái không chồng

Thì thôi số phận má hồng chia phôi

Dẫu người đủ cặp đủ đôi

Trách chi xã hội lẻ loi riêng mình


Trong đời có xấu có xinh

Có cao có thấp công minh cõi người

Dầu trong dầu đục cũng tươi

Sá chi chiếc bóng kẻ cười người trêu


Dòng sông có lúc hẩm hiu

Hoa tàn hoa nở liêu xiêu giữa trời

Dập dìu ong bướm gọi mời

Biết ai quân tử tình đời thủy chung


Lòng người xa tít mịt mùng

Lõ làng. Đành chịu ! Biết mừng biết lo ?

(*) Bài họa thơ PHẬN GÁI KHÔNG CHỒNG của Nguyễn Thi Diện đăng trên vanthoviet.com :

Phận gái không chồng - Nguyễn Thị Diện