NGŨ GIA GIA

By Nguyễn Minh Quang

NGŨ GIA GIA





Đừng gọi anh ngũ gia gia

Anh về mà chẳng có quà cho em

Trái tim đôi mắt đã mềm

Chỉ còn bia miệng nổi chìm thế gian !



More...

ANH ĐỪNG BỎ EM

By Nguyễn Minh Quang

ANH ĐỪNG BỎ EM




Sao anh lại nỡ bỏ em

Chuyện tình thế kỷ buông rèm rồi ư

Ngoài kia gió cuốn tương tư

Tháng năm ân ái biết chi đá vàng


Lặng nhìn một chiếc đò ngang

Mới hay trống vắng lại càng bơ vơ

Câu thơ chín đợi mười chờ

Còn gì đâu nữa nương nhờ bóng anh


Em nào có biết thị thành

Một đời phố nhỏ bon tranh dại khờ

Bây giờ cho đến bao giờ

Mùa xuân sao lại lá khô khắp trời ?



More...

CON QUAN

By Nguyễn Minh Quang

CON QUAN



Đêm qua giấc mộng con quan

Nhà cao cửa rộng xênh xang tháng ngày

Một khi cờ đã đến tay

Dẫu không năng lực cũng đầy túi tham


Sá gì tâm đã nhuộm chàm

Mặc cho giông bão khói lam sương chiều

Học hành chẳng được bao nhiêu

Vẫn nối nghiệp lớn vẫn nhiều ái ưu


Mặc cho tháp đổ liêu xiêu

Phù du giăng mắc trớ trêu dở cười

Ngàn sau bia miệng để đời

Tội đồ thiên cổ mưa rơi vô thường !



More...

NẮNG THÁNG NĂM

By Nguyễn Minh Quang

NẮNG THÁNG NĂM





Nắng tháng năm ruộng đồng nứt nẻ

Thương quê mình cây lúa se se

Những mầm sống bao nguồn hy vọng

Chờ cơn mưa đợi đến bao giờ ?


Trưa gầy xao xác tiếng ve ngân

Thương bóng mẹ vàng vọt tấm thân

Con đường làng hun hút mù xa

Ôi nghiệt ngã cái nắng tháng năm !



More...

SAO LẠI THẾ

By Nguyễn Minh Quang

SAO LẠI THẾ
                                                                               Tặng thầy giáo Đỗ Việt Khoa







Bao năm công tác trong ngành

Bây giờ giã biệt sao đành bạn ơi

Cái ác ở khắp mọi nơi

Một mình chống chọi để rồi rơi tay


Thất bại trong cảnh đắng cay

Những người trách nhiệm mặt dày sao đang

Trò đời như cảnh sói lang

Một trời vô cảm vạn ngàn vô tâm


" Người đương thời " lại âm thầm

Thương ngành giáo dục vạn lần trầm luân

Sửa đi sửa lại quá chừng

Như vết xe đổ cũng mừng công luôn


Anh trở về với đời thường

Mà nghe giông bão chiến trường đâu đây

Chống tiêu cực bức tường dày

Biết làm sao hỡi rẫy đầy bất công ?!



More...

EM ƠI ĐỪNG BỎ QUÊ MÌNH

By Nguyễn Minh Quang

EM ƠI ĐỪNG BỎ QUÊ MÌNH





Sao em đành bỏ quê hương

Thời gian ở chốn thương trường cũng lâu

Áo choàng đâu phủ được trâu

Nên em bước vội qua cầu phân ly


Sài thành người đến người đi

Xấu xa nào có dễ gì giấu che

Sẽ còn có bão mùa hè

Làm sao qua được đường chiều quả nhân


Lời mẹ dặn lúc khó khăn

Quê hương chẳng phụ tự mình phụ thôi

Khó mà tránh khỏi nắng trời

Thương em rồi lại ngậm ngùi thương quê


Bình Định hát bội thích hề

Bước ra cuộc sống lời thề tử sinh

Lòng người khi đã bất bình

Em ơi đừng bỏ quê mình ngày xưa ...





More...

BÌNH ĐỊNH THÁNG BẢY

By Nguyễn Minh Quang

BÌNH ĐỊNH THÁNG BẢY






Nghe đồn tháng bảy em về

Giật mình cái nắng cuối hè xốn xao

Bình Định đất thấp trời cao

Nhiều cơn gió lạ lọt vào mắt em


Quê hương giờ đã buông rèm

Mặc cho số phận nổi chìm thực hư

Trải qua năm tháng mệt nhừ

Niềm tin nhân nghĩa cứ từ từ xa


Bình Định đất của ông cha

Vương triều Thái Đức thời nhà Tây Sơn

Bình Định tháng bảy mỏi mòn

Em về mắt bão căm hờn chốn xưa

Lạ chưa tháng bảy lắm mưa

 Sao người phải đến cửa chùa giải oan ?





More...

BÃO MÙA HÈ

By Nguyễn Minh Quang

                                                  
BÃO MÙA HÈ



Bỏ quê lên chốn thị thành

Gội rửa thật kỹ vẫn tanh mùi bùn

Đồng tiền sâu hút hút hun

Một trời hiểm ác biết chun lối nào


Bỏ nghèo lên chốn thanh cao

Quên nguồn quên cội hanh hao đường về

Đâu còn gì nữa bao che

Tham lam bè phái đã nghe lâu rồi


Bão mùa hè để mà coi

Đường đời nhân quả có người có ma

Người ta lại giết người ta

Trăm năm bia miệng để mà ngàn sau ...


More...

THƯƠNG MỘT KIẾP NGƯỜI

By Nguyễn Minh Quang

                                  
THƯƠNG MỘT KIẾP NGƯỜI




Thương người một kiếp lưu đày

Chao nghiêng công lý vơi đầy gian manh

Bây chừ đi giữa trời xanh

Bầu đoàn rồng rắn vây quanh cõi người

Kẻ ngay cô lẻ đơn côi

Câu thơ đắng phận ngậm ngùi thương vay

Thế thời một cuộc đổi thay

Mặt dày lìa khỏi chốn này sao cam

Nghìn năm bia miệng tham lam

Còn ai đâu nữa nhúng chàm nghênh ngang

Tháng ba hoa gạo đã tàn

Nửa phần căm giận nửa phần bao dung

Thời gian lặng lẽ tận cùng

Có nhân có quả xin đừng ... người ơi !








More...

NIỀM TIN

By Nguyễn Minh Quang

                               NIỀM TIN



                       Em ơi ba mươi lăm năm rồi

                       Niềm tin rơi lại vùng sâu vùng xa

                       Vùng rừng núi bao la

                       Trên dãy Trường Sơn hơn mười ngàn liệt sỹ

                       Hãy đến đó một lần suy nghĩ !


                       Ba mươi lăm năm

                       Người dân im lặng

                       Tha hồ bè phái tranh giành quyền lực

                       Khắp nơi mua quan bán chức

                       Có những thằng chưa bao giờ cầm súng

                       Chưa hiểu gì về Tổ Quốc nhân dân

                       Ta nhói tim có kẻ gọi đảng viên bằng thằng (*)

                       Đến những người không biết xấu hổ hôi tanh

                       Ta giật mình nghĩ đến niềm tin

                       Trở lại Trường Sơn mà kiếm mà tìm

                       Ai lương tâm nhức nhối ?!


             (*) Blogs TDN : http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/227976










More...